Posted by: lynk
filed under: Lifestyle
Cô bé quàng khăn [xanh]
Ngày xửa ngày xưa [đúng là chuyện cổ tích rồi nhỉ ^^] có cô bé sống [đơn độc] với chính mình, mọi chuyện dù lớn dù nhỏ, dù quan trọng hay không quan trọng của cô bé đều không muốn sẻ chia. Cô bé không muốn người khác phải lo lắng. Cũng không phải vì không có ai để có thể chia sẻ, mà cô chỉ muốn giữ nó [cất] cho riêng mình..
Cô bé sống trong cái vỏ bọc ấy từng ngày và rồi chợt nhận ra rằng cái vỏ bọc ấy vô tình lại trở thành người [bạn] thân thiết nhất..cảm giác!
Một ngày kia khi đang lang thang trong rừng [chuyện cổ tích thì thường phải có rừng mà] cô bé bỗng bắt gặp một ánh mắt dõi theo mình. Thường ngày cô bé vào rừng làm việc [chắc là cô bé làm nông dân quá] vẫn gặp rất nhiều ánh mắt, nhưng ánh mắt mà đang dõi theo kia lại hoàn toàn khác biệt..
Cô bé sợ..cô bé bỏ chạy..
Ánh mắt ấy vẫn cứ dõi theo từng lời nói hành động của cô. Nó khiến cô bé không thể bỏ qua và kệ, Nó khiến cô bé phải suy nghĩ..nó làm thay đổi đôi chút cuộc sống thường ngày của cô.
Cô bé tự đặt ra cho mình một số giả thiết tình huống, rồi trả lời bằng cảm giác trong cái vỏ bọc để tìm ra lý do mà có thể loại bỏ.
Khi cô bé chọn cách [đối mặt] với ánh mắt ấy, trong thoáng chốc..dường như vỏ bọc tan biến..dường như ý nghĩ từ bỏ không hề tồn tại. Như trong khu rừng ấy, cô bé có thể nghe thấy tiếng chiếc lá khẽ rơi khỏi cành cây và cơn gió thoảng qua cuốn chiếc lá bay về nơi bình yên lắm..
Cô bé trở về nhà cùng tâm trạng hoang mang xen lẫn hy vọng. Mâu thuẫn đè lên mâu thuẫn. Vui buồn lẫn lộn và lỗn lận..cảm giác bị nghi ngờ là đã thành ảo giác..
Chỉ vì hình như khi cái vỏ bọc tan biến, cô bé được nhìn thế giới bằng một đôi mắt khác.. nhận thức về thế giới ấy vì thế cũng sẽ khác theo.. Nhưng, cô bé biết rõ sự tồn tại của cái vỏ bọc bao lâu nay, hiểu rõ nhiệm vụ của nó và cũng nhận ra rằng thiếu nó cô bé sẽ không được là cô bé của [lặng yên] nữa..
Giờ đây điều làm cô bé lo lắng là không biết phải bước ra khỏi cái vỏ ấy bắt đầu như thế nào, từ điều gì.. như đứa bé mới tâp đi cứ rụt rè, do dự và sợ ..ngã!
Và..Đôi mắt ấy cũng vẫn đang dõi theo từng bước đi của cô bé. Đôi mắt ấy hào hứng ủng hộ cô bé lắm.
Có phải. Đôi mắt ấy vẫn luôn kiếm tìm điều gì đó, mỗi sáng thức giấc..?
Nếu thế. Hãy giữ mọi thứ đang có trong đôi mắt ấy thật lâu..thật lâu..nhé!
Thế giới đó có giống như câu chuyện cổ tích?
[p/s: truyện cổ tích thì kết thúc bao giờ cũng là những điều tốt đẹp và lung linh nhất! ^^]
*****
Chuyện hoàn toàn là hư cấu.^^
Tên nhân vật đã được thay đổi. ^-^
Mình thích làm sói cơ >.< aaaaaaaaaaaaaaaaa
mylove1412
July 24th, 2009, 07:53 am
[Cô bé sợ..cô bé bỏ chạy..] [chắc là chỉ có mắt của sói mới khiến cô bé sợ mà bỏ chạy thôi] ^^
Lúc hỏi ai đó có muốn nghe [chuyện] cổ tích không là mình định viết một câu chuyện về nhân vật khác cơ. Nhưng thấy ai đó muốn nghe liền thì mình quyết định đổi lại hoàn toàn nội dung..
Hứa là sẽ có rất nhiều câu chuyện cổ tích được viết tiếp nữa..^^
lynk
July 24th, 2009, 12:48 pm